Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống. Màu xanh của bể bơi.
Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Hôm đó trời mưa to vừa tạnh. Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy.
Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe.
Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi.
Tôi không có bản lĩnh. Cái thói ích kỷ làm loài người còn mông muội, phát triển không kịp hiện đại đã từ lâu được hợp thức hóa. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.
Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Lát sau, thằng em đi vào.
Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật.
Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô. Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.
Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó. Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào.