Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế…Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán.Chả biết đường nào mà lần.Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được.Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc.Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái.Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.Mọi người bảo bạn hiền lành.