Bà ấy cũng đồng hóa với một điều kiện: đó là dung mạo bên ngoài.Nên nhớ rằng ở đây chúng ta không đề cập đến hạnh phúc.Nó chính là thời gian tâm lý: quá khứ và tương lai.Theo luật cộng hưởng nó khởi động và nuôi dưỡng sự tiêu cực tiềm ẩn ở những người khác, trừ phi họ miễn nhiễm – tức là trừ phi họ tỉnh thức cao độ.Nó đã thu mình không vận hành thông sướng nữa, mà xoay lại chống đối với sự sống, giống như con thú ra sức ăn ngấu nghiến chiếc đuôi của chính nó vậy.Vấn đề là: đối với bạn liệu có đúng là như thế không? Một tín niệm đơn thuần không làm cho nó biến thành sự thật được.Sự náo động tâm trí quay lại; tĩnh lặng mất đi.Tôi vẫn ý thức trọn vẹn, nhưng không còn suy nghĩ nữa.Kiểu ý thức bị ràng buộc bởi thời gian đã bắt rễ sâu xa vào linh hồn nhân loại.Dù bạn cần đến bất cứ thứ gì để biết rõ quá khứ vô thức bên trong bạn đi nữa, thì những thách thức của hiện tại cũng sẽ làm cho nó xuất hiện.