Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi.Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.Hoặc tôi chuyển lớp.Đã thế lại còn không chịu quay bài.Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông.Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này.Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn.Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh.Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra.
