Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.Muối thì về biển còn nước thì lên mây.Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ.Và xã hội nó đâm ra thế này.Đầu và da mặt bạn mát lạnh.Và biết rằng mình biết ít thế nào.Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng.Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân.Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập.Suy ra bạn sai và bảo thủ.