Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó.Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan.Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà.Có gì để thanh minh.Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác.Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch.Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi.Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này.
