trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.Một người có thể muốn tới thành La Mecque (Đất thánh của những người theo Hồi giáo).Và cái giọng hoàn toàn chán chường trong lời than thở đó cho ta hình dung một bi kịch không ngờ và vô lý trong gia đình ấy.Con đường tới thành La Mecque vốn vô cùng khó khăn, gập ghềnh và đáng buồn nhất là không bao giờ tới đích được.Phần đông chúng ta không ra khỏi châu thành chúng ta ở, cũng không chịu kêu xe lại công ty du lịch hỏi giá tiền một cuộc du hành tới La Mecque.Bạn có thể có những nguyên tắc giúp mình tin rằng cướp bóc là làm việc phải.Nhưng dù giàu đến bậc nào, bạn cũng không thể mua lấy được một phút.Tôi chỉ có thể xét một trường hợp thôi và trường hợp đó không thể là trường hợp trung bình, vì không có trường hợp nào là trường hợp trung bình, cũng như không có người nào là người trung bình.Ra khỏi nơi mình ở cũng là khá rồi đấy.Tôi nhận rằng câu ấy khó nói vô cùng vì quần vợt quan trọng hơn cái linh hồn bất diệt nhiều lắm.
