Câu ấy tôi mượn của Emerson trong đoạn cuối thiên tuỳ bút "Tự tín" của ông: Khi ta thắng trên đường chính trị, khi lợi tức của ta tăng lên, khi ta hết bịnh, mạnh trở lại, hay có bạn đi xa trở về, hoặc gặp một hoàn cảnh thuận tiện nào, những lúc đó ta thấy tinh thần phấn khởi và ta nghĩ rằng ngày vui sắp tới.Nhưng xin căn dặn bạn điều này: nếu không có tài riêng về nghề bán hàng thì đừng đi gõ cửa từng nhà mà rao hàng.Cô nói: "Bây giờ thì tôi chỉ nhún vai rồi bỏ qua".Đoạn để cho đầu tự nhiên gập xuống, quay đi quay lại ít lần, như một quả bóng.Tôi tưởng trở về nghề cũ như vậy sẽ bớt ưu phiền, tinh thần sẽ phấn khởi lên được; song tôi gần như không chịu nổi cảnh thui thủi một mình trên đường và trong quán trọ.Đời Nã Pháp Luân và Helen Keller đã chứng minh hoàn toàn lời đó.Chúng ta chỉ cầu sao cho mỗi người thành một bạn tốt, yêu mến đồng loại, chân thành và tận tâm trong tình thương yêu và trong hôn nhân.Xin chân thành cám ơn bác Vvn và xin gởi phiên bản mới đến các bạn khoái.Nhà rông mà tôi ở có một mình".Ta chẳng dại gì mà nghe.
