Sau đó đến lúc mọi hình tướng tâm trí hay các ý nghĩ cũng chết đi.Cảm giác phân biệt càng mạnh mẽ, bạn càng bị ràng buộc vào cõi thị hiện, vào thế giới hình tướng sai biệt.Đây mới là ảo tưởng.Tôi không muốn đánh mất năng lực phân tích và biện biệt của mình.Nếu muốn tồn tại, nhân loại sẽ phải tiến lên giai đoạn kế tiếp.Đau khổ chỉ có thể sống bám vào đau khổ.Trước kia tôi đã ngắm nhìn nó vài lần, nhưng lần này thì khác hẳn.Tiểu thuyết này kể chuyện một người đàn ông gặp nạn đắm tàu trôi dạt đến một hòn đảo hoang cách xa thế giới hiện đại.Đừng suy nghĩ về nó – hãy cảm nhận nó.Điều quan trọng là những cảm giác ngấm ngầm về sự bất toàn, về nỗi sợ hãi, về sự thiếu thốn, và không thỏa mãn vốn là đặc điểm của trạng thái vị ngã dường như không còn ám ảnh bạn nữa – phải thế không? Chúng tan biến đi hay vẫn tiếp tục hiện hữu bên dưới cái vẻ hạnh phúc bề ngoài ấy?