Một kiểu hăm doạ của trẻ con.Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn.Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân.Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai.Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực.Và họ cũng sẽ khổ lây.Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn.Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh.
