Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện.Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.Nó là một sự phối màu khá đẹp.Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi.Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.Đốt xong thấy người hơi nhẹ.Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân.Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn.