Tối Chủ Nhật, tôi nhận ra ra Dick quả thật không phóng đại.Tình huống dở khóc dở cười nhất trong nghề phát thanh viên của tôi là câu chuyện vào buổi sáng đầu năm 1959, tại đài phát thanh WKAT, Miami.Tôi vẫn còn nhớ lúc đó tôi đã nhủ thầm rằng có lẽ tôi đã nhầm, rằng tôi chỉ là một kẻ ba hoa chích chòe ngoài phố chứ đâu có giỏi giang gì.Tôi đã nói những lời chân thật từ trái tim mình, không gò bó, không gượng gạo.Tôi thật sự không biết cái nào đáng nhớ hơn 91 từ you know hay nội dung cuộc gặp gỡ.Khi vừa bước lên sân khấu, chân phải của tôi đặt ngay vào cái khoảng nhỏ đó.Ông nói rằng ông chống bản án tử hình bởi những lý do chính đáng.Tên của tôi là Larry King, rất hân hạnh được làm quen với cô!Nhờ vậy mà phong cách hài hước của Bob rất đa dạng và phong phú.Rồi tiếp sau đó là một loạt những âm thanh hỗn loạn.