Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy.Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp.Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói.Thôi, bác đừng xuống.Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất.lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn…Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi.Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ.Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi.