Đến đây bà gõ cửa nhà quả phụ một vị chỉ huy thương thuyền là bà Webster.31 năm không thấy mặt nó một lần.Đô đốc tiếp: "Một chiếc tàu bị đắm, tôi không thể trục nó lên được.Riêng tôi, tôi thấy khó, khó ghê.Vận mạng của ta ở trong tay ta, chính ở trong tay ta.Ta chỉ lo tới hôm nay thôi cũng đủ khổ rồi".Không một mỹ viện nào ở thế gian lại có thể chữa những bộ mặt này, trừ một trái tim đầy hỉ xả, đầy tình thương yêu nhân loại.Bây giờ, nghĩ lại, tôi không biết có nên hãnh diện về xử sự này không, 50 phần trăm số độc giả tờ báo này, chắc cũng chẳng để ý đọc bài đó.Làm sao rút bớt được phần may rủi? Xin bạn đọc tiếp những hàng dưới đây, trong đó tôi đem hết những điều hiểu biết ra khuyên bạn."Ít lâu sau khi sung vào đội canh phòng bờ biển, tôi bị đưa tới một nơi nguy hiểm nhất trên bờ Đại Tây dương.