Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất.Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi.Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người.Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu.
