Còn James lại chẳng có thời gian.Mãi đến chiều hôm sau, tớ vẫn không nhận được tin tức gì của Jennifer, nên tớ bèn đến gặp cô ấy để hỏi thăm tình hình công việc.Đã đến lúc cần tìm đến Jones.Tôi tin rằng những chuyện như thế này sẽ không bao giờ lặp lại nữa.Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.Vậy cậu đã làm gì để ổn định trở lại?Cho đến khi cả Jones và James cùng được thăng chức lên làm quản lý.Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James."Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy.- Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười.