Thậm chí, phải viết, phải sống.Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được.Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học.Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ.Và họ cũng sẽ khổ lây.Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại.Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao.Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200.
