Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú.Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài.Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này.có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại…Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi.Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa.Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy.Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy.Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài.