Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ.Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi.Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật.Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động.Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại.Cũng như với cuộc đời này.Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào.Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.
