Thì ra lương tri của họ khả quan lắm.Mà khi Nã Phá Luân hỏi, nàng khóc ồ ồ và bực anh hùng nơi trận mạc nầy không anh hùng chút nào trước những giọi lệ cá sấu của đàn bà.Nó uống xong cám ơn tôi mà quên hay không biết bạn.nhưng là thứ sung sướng phập phồng, lo sợ.Lúc thay đổi quần áo họ lo kín đáo.Nội tâm của họ không được trang điểm thêm những đứctính mà còn mất khí lực vì khi giao thiệp họ làm già, họ quá giao động, làm mất sự trầm tĩnh cần thiết cho các nhân đức lớn lên.Gặp vấn đề gì được trình bày hấp dẫn lắm họ mới gom tâm tư lại để lãnh hội.Nếu hỏi họ sợ ai thì họ lúng túng, khó trả lời.Tâm hồn họ không để họ sống trong hiện tại mà xô đẩy họ vào những mơ tưởng đâu đâu.Cái gì của thời qua, họ cho là hủ lậu.