Nháy: Chiều đi đá bóng.Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi:Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa.Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.Giữa đầm lầy thông tin.Cái này không rõ lắm.Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng.Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí.