Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng.Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp.Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào.Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ.Cháu mai sau là chúa sợ vợ.Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng.Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ.Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.Một giọt rơi xuống sách.