Chúa quay lại hỏi đệ tử: "Còn chín người kia đâu?". Bà Speer nói: "Hồi ấy tôi sung sướng nhất trong đời tôi. Bạn tự hỏi: "Nếu ta không giải quyết được vấn đề đó thì cái gì tai hại nhất có thể xảy tới cho ta được?".
Nguyên một hôm bà đưng đốt xi trên ngọn đèn cầy thì áo bỗng bắt lửa. Một sàn gỗ cứng còn làm khoan khoải hơn là đệm lò so. Sau 10 năm vất vả, ăn uống kham khổ, chúng tôi không có một xu dính túi, mà còn nợ đến nước phải cầm vườn, cố trại.
Giờ là lúc nên khởi hành đây". Cô nhức đầu, đau lưng, dã dượi muốn đi năm liền, không ăn uống gì hết. Nuốt một cục lớn nha phiến rồi có thể nằm dài trên tuyết hưởng cái thú "đi mây" và lên mây luôn.
Nghĩa là một trăm phần mới có một phần là kiếm được 10. Một buổi chiều, ngồi trước lò sưởi, củi nổ lách tách, tôi hỏi có bao giờ bà bị lo lắng quấy nhiễu không thì bà đáp: "Quấy nhiễu mà thôi ư? Nó đã gần làm hại đời tôi nữa kia. Phải có một tinh thần và sống một đời vị tha mới được".
Bà đã giúp nhiều người về mọi cách sinh lợi, từ người phu vác, kiếm không đầy 100 Mỹ kim, tới những ông chủ hãng kiếm được trăm ngàn Mỹ kim mỗi năm. "Có chứ, tôi thường có thói quen đó. Trong chiến tranh vừa rồi, một bà nội trợ ở Chicago đã tự nhận ra rằng "phương thức trị bệnh lo buồn là luôn luôn kiếm một việc gì ích lợi để làm".
Bà thiệt là một tai nạn cho chính thân bà và cả gia đình vô phước đó nữa. Nhưng tiếc rằng rất ít người áp dụng nó, cho nên ông phải viết cuốn này, để gõ cửa từng nhà - như lời ông nói - khuyên chúng ta đề phòng bệnh ưu uất, làm cho cứ mười người thì có một người bị bệnh thần kinh, cứ hai phút lại có người hoá điên, và giết hại loài người một vạn lần hơn bệnh đậu mùa! Tóm lại, ông chỉ có công nhắc lại những quy tắc rất thông thường và cố "nhồi nó vào óc ta" để ta thi hành thôi. Vì số tiền lưng mang được theo quá ít ỏi, ông đành phải tìm việc làm.
Bà nói với bạn tôi: "Trước kia, tôi đã quá lo lắng về chuyện gia đình, lắm khi muốn chết cho xong. Tôi chẳng hề tưởng tượng được sự ấy, nhưng nay, tôi đã nhận thấy thật tôi chẳng có gì đáng than phiền. Con nít không có trách nhiệm.
Lời khuyên đó không phải riêng của bác sĩ Richard C. Muốn đọc, bà dùng những sách in chữ thật lớn, dí sát đến mắt. Bạn nên cầu Trời đừng bao giờ bị bệnh thần kinh thác loạn vì không có nỗi đau đơn vật chất nào có thể ghê gớm hơn nỗi thống khổ của một tinh thần hấp hối hết.
Tôi an phận nhận lấy cái tai hại nhất có thể xảy ra, tức là sự chết. Nhưng tôi không trốn đâu được hết. Cái thế giới bà khám phá ra kích thích bà viết một cuốn sách tả nó.
Đã có Ngài lo rồi thì mọi sự hoàn thiện hết. Tôi kể ra đây vài thí dụ: Hơn nữa tôi lại còn làm nhiều việc khuyến khích kẻ khác, thành thử đời tôi được đầy đủ.