Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán.Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu.Tôi chẳng biết nghĩ đến ai…Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi.Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi.Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm.Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không?Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.
