Linh Vy đứng lặng như một pho tượng gỗ, không nói được tiếng nào, không làm được gì.Nhưng mình biết làm sao đây, mình không thể cãi lời mẹ được, mình không thể để mẹ buồn thêm nữa, cuộc đời mẹ đã có quá nhiều bất hạnh rồi.Một người quen dửng dưng rất lạ.Nhưng có lẽ chính những điểm đó lại thu hút họ vì họ cho rằng có như thế mới thể hiện sự thành tâm nhiều hơn.“Tự tin là đôi chân, thận trọng là đôi dép.Bỏ ngoài tai sự nhốn nháo của lớp học, chỉ có Chíp là vẫn ngồi lặng đó.Đi được hơn một ngày đường Cục Ghét thấy nóng lòng bèn hỏi ông Gió:Đó là một trong những ngày đáng nhớ nhất của cuộc đời tôi.Dù tức lắm nhưng tôi không khóc mà "để dành" nước mắt và sức lực để gào lên thật lớn ngay khi ba mẹ vừa về đến nhà.Nhưng điều khiến tôi chú ý nhất đó là sự lặng lẽ phát ra từ cái góc xiên chỗ tôi ngồi, chỗ tối nhất mà ít thực khách nào muốn "an tọa".
