Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn.Anh họ và chị út ngồi vào bàn.Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú.Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực.Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề.Và như thế, em hiện hữu.Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa.Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện.Cái đó, chúng đưa ra không khó.