Mười một giờ sáng, khi phi cơ oanh tạc của Đức bay lượn trên đầu và bom bắt đầu dội xuống, tôi sợ tới nỗi chết cứng.Những bệnh đó không phải là tưởng tượng, tôi biết rõ vậy, vì chính tôi đã bị ung thư bao tử trong 12 năm trời.Họ cho rằng không được mài đũng quần ghế một Đại học đường là một điều bất lợi.Nhưng bài nhạc tiếp tục, kế đó có ai lên tiếng ca một điệu cổ:Như tôi đã nói, ông Frank Bettger hiện nay là một nhân viên công ty bảo hiểm, được nhiều người biết nhất ở Mỹ.Mỗi bữa kia, một cựu chiến binh trẻ tuổi và tàn tật cùng làm với tôi bảo rằng: "Anh Johnny ạ, anh phải biết hổ thẹn chứ? Trông anh người ta tưởng ở đời chẳng ai khổ bằng anh.Còn những kẻ khác? Mặc xác họ!".Mà tiền giắt lưng thì ít, tiêu gần cạn rồi.Mong được lời an ủi thì không phải đọc lời thuyết giáo.Tôi còn mê mải với một lý tưởng đang giá gấp ngàn lần thể chất tôi.