Mọi người ai cũng lo cho tôi.Lại về nhà bác ôn thi.Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng.Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào.Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi.Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào.Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra.
