Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà.Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ.Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào.Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị.Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.Để không khóc, phải cười thôi.Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình…Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình.
