Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng.Hồn nhiên đến đáng sợ.Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ.Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu.Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt.Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa.Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.Mẹ chị cũng đã từng như vậy.Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.
