Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra.Thật lòng, tôi muốn khóc.Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò.Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô.Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng.
