Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái.Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu.Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có)Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp.Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác.Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn.