Một bà cụ già, cỡ 70 hay 80 tuổi gì đó, với gương mặt rám nắng hằng sâu những dấu vết của năm tháng, bộ bà ba đen đã nhầu nát cũ kỹ và chiếc khăn rằn quấn trên đầu, tôi đoán có lẽ bà cụ không phải là người thành phố.Miệng hôi sữa nhưng họng hôi cồn.Ai cũng có những ước mơ, có những khát vọng, có nhữngCái thích đó gọi là sự hâm mộ.Nhưng chỉ khi thoát y, cái điều luôn bị coi là trần tục, ta mới có thể đếm được chính xác số nốt ruồi, vết xẹo trên người của nhau."Uh, con có thắc mắc gì thế, con nói đi?" - tôi nhạc nhiên đáp lại.Chíp chẳng bao giờ thèm nói gì mặc cho tụi bạn trong lớp suốt ngày xỉa xói đủ điều chỉ vì một lý do đơn giản Chíp là “kẻ ngoại đạo”, không cười đùa, không phá phách và thậm chí là hầu như không nói chuyện với ai.“A Di Đà Phật đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn”.Nhưng dù sao tự nhiên cũng thấy vui vui.Bà đã đứng tuổi, gương mặt khắc khổ nhưng ngời lên vẻ phúc hậu lạ thường.
